Ai bảo chăn trâu là khổ Chăn trâu sướng lắm chứ Ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau Và miệng hát nghêu ngao Vui thú không quên học đâu Nằm đồi non gió mát Cất tiếng theo tiếng lúa đang reo Em đánh vần thật maụ Chiều vương tiếng diều Trên bờ đê vắng (ứ [...]
Read More >>
Một đoàn người đi miên man trên đường gian nan In hình qua mây núi xanh lơ bát ngát Lúc chiến đấu xa nhà nhịp theo nguồn sống mới Người đi tìm chân trời nơi miền quê Lúc phá hết phố phường biệt ly đời gấm hoa Người vui đời áo nâu quên hết u [...]
Read More >>
(Saigon-1970) Người đi trong đêm tối, trong đêm thâu, Trong đêm vắng, trong đêm sâu Trong đêm dầy, trong đêm dài Việt Nam, hự ! (1) Người đi giương đôi mắt, khua đôi tay, Đưa chân bước trên chông gai, Trên đất gầy, trên vũng lầy bùn nhơ, hự ! Người đi không ai dắt, [...]
Read More >>
Phạm Duy soạn theo ý của Đào Trương (1974) Hầy Hồ Hây Hô Hấy Hố Ta đi vô vườn dừa Hây Hô Hây Hô Hây Hô Nhịp nhàng khoan thai bước khẽ Đi trong mưa nhè nhẹ Hây Hô Hây Hô Hây Hô Gà chuồng le le gáy rõ Ta nghe ta đợi chờ Hây [...]
Read More >>
Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu Có đàn, có đàn gà con nương náu Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả trăm chiều Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu Bà bà mẹ quê ! Gà gáy trên đầu ngọn tre Bà bà mẹ quê ! Chợ sớm đi chưa thấy về [...]
Read More >>
Mẹ già cuốc đất trồng khoai Nuôi con đánh giặc đêm ngày Cho dù áo rách sờn vai Cơm ăn bát vơi bát đầy Hò ơi ơi ới hò ! Hò ơi ơi ới hò ! Nhà thì nó đốt còn đây Khuyên nhau báo thù phen này Mẹ mừng con giết nhiều Tây Ra [...]
Read More >>
Một ngày năm bốn, cha bỏ quê xa Chốn đã chôn nhau, cắt rốn bao nhiêu đời Một ngày năm bốn, cha bỏ phương trời Một miền Bắc tối tăm mưa phùn rơi Một ngày năm bốn, cha bo? Sơn Tây Dắt díu con thơ, vô sống nơi Biên Hòa Dù là xa đó, vẫn [...]
Read More >>